Thứ Hai, 2 tháng 1, 2023

Thơ: Nỗi niềm

NỖI NIỀM

Gió vút vào đêm

Sáng ra bao nhiêu cành lá đổ

Mưa trút vào cây cỏ 

Sáng qua sông nghe cả tiếng gợn dòng?


Chuông nhà thờ ngân lạ hơn trong mùa đông

Bao khắc khoải chờ mùa xuân cũng khác 

Phố phường cuối năm vẽ dòng xe nguệch ngoạc 

Tình phờ phạc vì những khúc quanh


Nắm tay nhau có cần cất cao âm thanh?

Loài hoa vẫn lặng yên hé nở

Và chỉ có một trái tim dịu dàng bé nhỏ

Đập một mình nghe


Chiếc áo lạnh khoác ngoài không chặn nổi thời tiết khắt khe

Nên nỗi niềm luôn là ẩn số 

Đêm lại nghe mưa trút vào cây cỏ 

Gió vút vào đêm. 

Trái tim tìm nhau lơ lửng nỗi niềm. 


Hữu Hiệp 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét