Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Tiểu phẩm hài thú y: BAO GÀ NHỨC NHỐI

Tiểu phẩm hài Thú y
( Nhân mừng Ngày truyền thống ngành thú y Việt Nam 11/7)


BAO GÀ NHỨC NHỐI




Nhân vật:
PN: phụ nữ
AT: anh Thôn (thôn trưởng)
BSTY: Bác sĩ thú y

Cảnh: Tại nhà thôn trưởng. Một bàn, hai ghế.
PN(vội vã đi ra): Anh thôn ơi, anh thôn(nhìn quanh), ủa cửa mở toang hoác thế này mà anh thôn đi đâu vậy ta. Anh thôn ơi!
(Giọng anh thôn): Đợi một tí, đang ngủ.
AT(đi ra, ngáp): Nhìn mặt là biết liền, giữa trưa tới tìm anh thôn chắc lại chuyện ông xã nhậu xỉn về quậy phải không?
PN: Không dám đâu, bữa nay em nhậu xỉn về quậy ông xã xanh mặt thì có
AT: Nói nghe được đó,  thôi ngồi xuống đây có gì từ từ nói.
PN(ngồi xuống): Đáng lẽ em gọi điện thoại đường dây nóng báo anh thôn, nhưng em quên số nên phải chạy tới liền. Anh coi có tức không?
AT: Không!
PN: Trời ơi, chuyện sừng sững trước mặt mà anh thôn không tức à!
AT: Anh biết gì đâu mà tức.
PN: Mới ngay trưa nay, em vừa trong nhà bước ra, gặp ngay một thằng cha đi xe máy chở hai bao gà chết, đến cổng nhà em hất xuống cái rầm.
AT: Quen hay lạ ?
PN: Lạ, thế là em chỉ vào mặt hắn, quát(đứng dậy, dùng ngón tay chỉ vào mặt AT). Này, hết chỗ rồi hay sao mà quăng ở đây, đem đi chỗ khác mà quăng, mau!
AT: Nói thì nói chứ không được nhất dương chỉ với AT nghe(vừa nói vừa gạt ngón tay người PN xuống). Bảo người ta chở về rồi khai báo với thú y đến hướng dẫn xử lý, ai lại bảo người ta quăng chỗ khác.
PN: Em xin lỗi(ngồi xuống), cái ngón tay em nó quen chỉ chỏ  ông xã rồi (cười). Mà thằng này lì quá anh. Em quát mấy thì quát, nó dửng dưng, quay đầu xe , rín rín(diễn tả rồ máy), rồi phóng đi cái vù.
AT: Thế có nhân chứng không?
PN: Nhân chứng gì anh?
AT: Tức là có ai làm chứng người lạ mặt đó quăng không?
PN: Em(chỉ mình)
AT: Không ổn rồi!(lắc đầu)
PN: Là sao hả anh, mà sao anh thôn hỏi giống công an điều tra vậy?
AT: Biết đâu, em quăng.
PN(đứng dậy, chống nạnh): Tự ái sắp nổ tung rồi nghe anh thôn. Nói cho anh biết, em luôn chấp hành mọi quy định, hướng dẫn của ngành thú y, tiêm phòng, tiêu độc, giữ vệ sinh môi trường, nên gà em khỏe, đẻ đều. Không tin anh hỏi anh K, thú y xã mình coi.
AT: Chỉ cần trắc nghiệm em 3 câu là anh biết ngay em có chấp hành hay không .
PN: Anh muốn thử em à.
AT: Sao không muốn.
PN: Được, cho anh thử luôn!
AT(đứng dậy, rời bàn): Câu 1/ Mỗi năm em tiêm phòng Cúm cho gà mấy lần?
PN(rời bàn, cười) Tưởng anh hỏi gì khó, anh hỏi câu khác đi.
AT: Thì em cứ trả lời câu dễ trước xem sao.
PN: Em trả lời đây, em không tiêm lần nào hết.
AT: Không tiêm lần nào à! Rớt.
PN: Dạ, em không tiêm nhưng mấy anh thú y  tiêm.
AT: Hả, thôi cũng được. Câu 2/ Mỗi năm tiêm phòng Cúm hai lần là khi nào?
PN: Câu này con nít cũng biết mà hỏi em.
AT: Thì cứ trả lời xem sao!
PN: Dạ, thì khi đài thông báo chứ khi nào nữa.
AT: Tạm chấp nhận, câu hỏi 3, câu cuối à nghe, trả lời đúng câu này, anh thôn mới tin.
Nghe nè, nếu phát hiện gà mình nuôi, bệnh hoặc chết hàng loạt chưa rõ nguyên nhân thì phải làm gì? Đáp án nào dười đây là đúng:
A: Bán         B: Quăng         C: Nhậu       D: Cả 3 đều sai
(đọc chậm lại lần nữa câu hỏi 3)
PN: Không chọn đáp án nào hết.
AT: Sao trả lời kỳ vậy?
PN: Chứ có đáp án nào đúng đâu.
AT: Bán là sai, Quăng cũng sai, Nhậu cũng sai. Cả 3 đáp án sai, đúng không? Vậy phải chọn đáp án D, vì trả lời là cả 3 đều sai.
PN: Hỏi mình phải làm gì khi gà chết, thì phải trả lời “báo cho thú y” mới đúng, ai lại chọn câu trả lời”cả 3 đều sai”.
(Điện thoại reo, AT lấy trong túi ra nghe): Alo, vâng , vâng, .thịt heo bầm tím đang bán ngoài chợ hả, có mấy anh thú y ở đó nữa à, rồi tôi tới ngay.(bỏ đt vào túi)
PN: Em về, chút nũa anh thôn nhớ ghé nhà em xử lý hộ mấy cái bao nghe.
(Sau khi PN ra về. AT rút điện thoại ra gọi):
“-Alo, con gái ba phải không?
-Dạ, con đây
-Con đem xe về, ba cần đi có việc gấp nghe con
-Xe bị chết máy ba ơi, con đang dắt bộ khùng luôn ba à, ba lấy xe má mà đi
- Má không cho ba mượn
-Tại ba hay nhậu quá mà
-Thôi, để ba đi bộ cũng được”
(AT rút túi ra chiếc khẩu trang đeo lên, rồi một chiếc kính bảo hộ đeo lên mắt, nói một câu trước khi bước vào sân khấu): Hai bao gà chết, một đống thịt heo bầm, không biết tới giải quyết nơi nào trước đây!



AT chưa kịp ra cửa thì BSTY vào.
BSTY(ra): Chào anh thôn, đội kiểm dịch đang lập biên bản về việc bán thịt heo bệnh ở chợ, mời anh đến cùng đội bàn cách xử lý luôn
AT(tháo khẩu trang ra): Tôi đang chuẩn bị đi đây
BSTY: Heo tai xanh bùng phát nhiều tỉnh rồi, phải xử lý kỹ, không chủ quan, lơ là.
AT: Đúng
BSTY: Thịt bệnh đem bán, tịch thu và hủy
AT: Đúng
BSTY: Không để tình cảm lấn lướt lý trí
AT: Đúng
BSTY: Vậy anh thôn chuẩn bị giúp cho đội 1 cái bao đi đựng thịt hủy bây giờ nghe.
AT: Ủa, hủy thiệt hả BS?
BSTY: Không lẽ hủy giả anh thôn?
AT:Thế bà bán thịt có kêu ca gì không BS?

BSTY
: Có,  bà nói heo của bà  bị bò cạp cắn chết.
AT: Đúng đó BS, thôn này nhiều bò cạp lắm
BSTY: Cạp gì mà cạp,  bà bảo cạp, anh cũng cạp à!
PN(chạy ra, thở dốc): Anh thôn ơi, tức ẹo sườn luôn anh à, đây này…(lấy ngón tay chỉ vào sườn) …chịu hết nỗi. (quay qua BSTY): Chào BS. Em vừa mới về nhà, đúng lúc xuất hiện một thằng cha khác liệng thêm 2 bao gà chết nữa ngay trước cổng.
AT: Ai, quen hay lạ?
PN: Quen.
AT: Tên gì, ở đâu?
PN: Em chưa kịp nhận ra
AT: Vậy mà nói quen.
PN: Em dám chắc  người quen mà. Em về ngay chóc khi hắn hất cái bao xuống, hắn nhìn em  bàng hoàng một lát, rồi bỗng chốc đưa tay lên,  mi gió em(diễn tả)
AT: Nhưng tại sao chưa nhận ra.
PN: Hắn đội mũ bảo hiểm, khẩu trang kín hết mặt, đeo cặp kính đen xì. Em vừa mới bước tới gần hắn. Hắn tức tốc rú ga, veo…còn đưa tay chào thế này nữa.
BSTY: Thôi thế này, chúng ta tới chợ giải quyết cho xong vụ bán heo bệnh, rồi quay về địa điểm mấy bao gà vừa quăng coi sự thể thế nào.
Cả 3 cùng nói: Quyết ngăn chặn kịp thời không để dịch lây lan.
Cùng chào khán giả!
HỮU HIỆP
Trạm Thú Y huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa


Bài viết: Tiểu phẩm hài thú y 2 (BAO GÀ NHỨC NHỐI) 

Nguồn Zing Blog

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Tiểu phẩm hài thú y: HẬU QUẢ KHÔNG TIÊM PHÒNG

Tiểu phẩm hài thú y:



HẬU QUẢ KHÔNG TIÊM PHÒNG

Nhân vật:
1.A(chồng,chủ nhà ) 
2.B(vợ) 
3.C(vi rút) 
4.D(vi rút ) 
5.T: Ông Tám, hàng xóm 
6.Bò 
7.BSTY 

Cảnh 1 :
Tiếng loa : A lô UBND xã thông báo cho các hộ chăn nuôi trâu bò được biết, sáng mai nhân viên thú y sẽ đến tiêm phòng trâu bò, vì vậy bà con để trâu bò tại chuồng đến sau 8 giờ mới lùa trâu bò đi ăn.

A(dắt bò đi ra, bò trì lại): Đi mau mầy, sáng nay lì không chịu đi hả?
Bò (kêu ọ ọ ọ…)
A(lấy roi giơ lên cao, dọa): Mầy muốn ăn roi hả? Đi!
B(đi ra, ngáp, dụi mắt): Ơ, cái ông này, mới 4 giờ sáng mà lùa bò đi đâu vậy, ông có nhìn đồng hồ lộn không đó?
A: Sao lộn được.
B: Thế hôm nay ông có bị sao không vậy? (vừa nói vừa đưa tay sờ trán chồng)
A: (hất tay vợ ra) Chớ bà không nghe gì à?
B: Nghe gì?
A: Ngày hôm qua Thông báo của xã ra rả trên loa truyền thanh, sáng nay thú y đến tiêm phòng cho bò.
B: Vậy thì quá tốt.
A: Tốt gì mà tốt. Tôi phải lùa bò ra đồng sớm, coi như quên, không nhớ, khỏi tiêm, khỏe re.
B: Thua ông luôn !
A: Nhiều lần đã bảo không được để mấy ông thú y tiêm phòng cho bò, vậy mà bà không nghe. Năm nào cũng tiêm 2 lần. Tiêm vào nóng cho bò thì có, mùa này là mùa hè nữa chứ. Nóng mới khiếp. Lạ thiệt, hễ mình ở nhà là mấy ông không tới, mình đi nhậu là mấy ông tới. Năm nay phải có chiêu mới, lùa bò đi ra đồng thôi. (Xua bò) đi, đi...
B: Tiêm ngừa, bò mình khỏi mắc bệnh, tốt chứ sao, mà ông mưu mẹo, ca với cẩm vậy.
A: Bà nói tui mưu mẹo, ca cẩm à? Bà thấy nhà ông Tám bên không, thú y đến tiêm phòng, ông nói mấy con bò đang chửa, mấy ông  thú y đâu có tiêm! Mấy đợt trước, sao bà không bắt chước ông Tám đổ thừa bò có chửa, đơn giản không !
B : Tưởng đổ thừa có chửa dễ lắm hả ? Bò ông Tám bụng chình ình (ra vẻ cử chỉ bụng to), bò nhà mình con nào con nấy bụng xẹp lép, như chết đói mà đổ thừa chửa với chủng, ai mà tin. Tui nói ông nghe nè, mấy ổng thú y tinh mắt lắm, liếc một cái biết có chửa hay không liền. Nghề người ta mà.
A : Gớm ! mấy ông có tài liếc vậy à?
B : Mấy ông còn thọc cả tay  tuốt luốt vào trỏng để biết bò có chửa mấy tháng chính xác nữa kìa
A : Gớm !
B : Gớm gì ? Nghề  người ta mà
A : Sao bà không nói nhà vừa trả tiền điện xong, hết tiền, nợ được không. Ai nghe nợ mà không ớn .
B: Tui đã từng nói vậy rồi, nhưng chả thấy ông thú y nào ớn cả,  còn nói khi nào có trả cũng được, miễn là gia đình mình hưởng ứng tiêm phòng cho bò để an toàn dịch cho cả xã.
A: Gớm!
B: Gớm gì mà gớm. Nghề người ta mà!
A : Bà lúc nào cũng nghề người ta mà, chứ tui không có nghề của tui à ?
B: Ông suốt ngày lo nhậu không. Nghề gì nói nghe thử coi?
A(hát) điệu Lý Tình Xuân
Trên đất mình mình trồng khoai lang
Quanh đất vườn thật nhiều chanh cam
Mít khô bên mít ướt hàng hàng
Bao nhiêu bò to béo
Công mình, công mình giờ bằng không
Tang tình tang tính tình tang
Tang tình tang tính tình tang
B(hát đáp)
Tui biết rồi giả vờ cho vui
Mau để bò ở chuồng mà thôi
Đã qua bao tháng năm dài
Ông nuôi bò ông cuốc đất
Nhớ thương là thương ông hoài
Tang tình tang tính tình tang
Tang tính tình là tình tính tang
A: Thôi bà, đừng nịnh nữa , tui quyết rồi, không tiêm, nóng bò, lùa bò đi ra đồng, không tiêm phòng, tiêm phúng gì hết. Bà thấy không (vạch cổ, vén tay, vén chân bò), nhìn nó coi, mắt mũi, mập mạp vậy mà toàn ghẻ.
Bò: ọ, ọ ọ (co chân đá ông A)
A(Né): a con bò này. Nói ghẻ mà tự ái. Phản chủ hả mầy!(quất bò) Đi, đồ ngu như bò! Tui quyết rồi, không tiêm là không tiêm. (Xua bò đi vào)

Cảnh 2:
C(đi ra nghiêng ngã, hát): Buồn như ly rượu đầy, không có ai cùng cạn, buồn như ly rượu cạn không còn rượu để say. Buồn như trong một ngày , hai đứa không gặp mặt, buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui…
D(lén lút, gọi nhỏ) Đại ca, đại ca, sao đại ca như sắp tẩu vậy đại ca?
C: Im mồm: Đôi ta đã bước lên đỉnh sầu, mà đời luôn cao ngất thương đau…
D: Đại ca, đại ca
C: Câm miệng, ta đang buồn thúi ruột đây này. Nhà nào cũng tiêm phòng cho bò, làm sao bọn siêu vi ta sống được.
D(cười vẻ đắc ý): Có tin vui rồi đại ca ơi
C:Vui gì?
D (lén lút, ngó qua ngó lại): Nhà ông Tám, ông Chín nhiều bò lắm, bò cái, bò nghé, mỗi nhà có cả chục con nhưng hai nhà này không chịu tiêm phòng, đại ca với đệ trúng mánh đậm rồi.
C: Có chuyện đó à?
D: Đệ thề, nếu đệ nói láo cho thuốc sát trùng xịt trúng đệ.
C: Này, sao đệ biết?
D: Mấy con bò này không thấy tên kháng thể nào canh gác hết.
C: Vậy thì tối nay, đệ nhắm mấy con bê tấn công, đục khoét cho đả,  còn mấy con bò cái để đại ca.
D : Đại ca đúng khôn , lúc nào cũng dành bò cái để mấy con bê còi cọc cho đệ không à ?
C : Đệ khờ quá, đệ tưởng đại ca thích bò cái lắm hả ? công của đệ phát hiện nên đại ca mới dành cho đệ mấy con bê, đệ không nghe « bê thui » à. Món khoái khẩu đó (Vừa đi vào vừa cười vang): ha ha ha…

Cảnh 3:
Ông Tám( hớt hải chạy qua)
Ô A : Gì vậy ông T?
T : Ông có số ĐT của BSTY nào không ?
A : Chuyện nhỏ
T (lấy ĐT ra, bấm bấm) Số mấy ?
A : 0912568412
T (bấm ĐT, ĐT ông A reo, hai bên a lô) , T (nhìn ông A bực tức) : Sao lại cho tui số ông, nhiều sim quá, cho lộn à.
A : Lộn gì, BSTY đây này (chỉ mình)
T : Thôi cha, bữa nay mạo danh BSTY nữa à
A : Thì đọc sách nhiều cũng am hiểu chứ . Nói nghe thử coi, cần hỏi chuyện gì?
T : Đàn bò nhà tui chiều nay lùa về, tự nhiên có 2 con nước mồm nước miếng chảy quá trời, còn đi cà nhắc nữa
A ; Ui, chuyện thường, bò ông lên giống mà
T : Lên giống gì cha
A : Chứ gì nữa, con bò nào lên giống mà mồm mép không chảy nước.
T : Tào lao ! Bò lên giống mà chảy nước miếng hả ông? Chảy ở...chảy ở…
A : Ờ hớ
T : Ông thường khoe đọc nhiều sách chăn nuôi mà chuyện động dục đơn giản thế cũng không biết.
A : Khoe gì, tôi nói cho ông nghe, con bò ông đi cà nhắc, cà thọt đúng không?
T: Đúng
A: Đó, tui nói không sai mà, chính xác nó lên giống. Mấy con bò đó cứ nhảy chồm lên nhau, hăng quá, trặc chân thôi, cà nhắc là phải.
T : Khổ quá ông A, tui nghi 2 bò đó bị bệnh rồi. Cỏ thiệt ngon cắt về mà chẳng thèm ăn. Thôi cho tui số ĐT của BSTY đi.
A : Chờ bà xã tui 1 lát.
T : Cho số ĐT mà cũng sợ bà xã à ?
A : Không phải, tui không có số ông BSTY nào hết. Còn bả, khỏi phải nói, sưu tầm số điện thoại của mấy ông, mấy cô BSTY Đông Tây Nam Bắc đủ cả. Bả quan tâm chăm sóc cho bò, chứ mấy khi quan tâm tui (vừa nói vừa tủi).
T : Thôi  ông...
A : Thì đó, bò mà lơ đũa 1 chút là bà « a lô, dạ, có phải BSTY Đông...không ? ủa,   BSTY Tây hả, dạ, nhờ BS tới nhà tui coi giúp con bò bệnh... » BSTY tới khám, chích thuốc, bao nhiêu tiền bà trả cái rẹt.
Còn tui mà lơ đũa, có đời nào bà a lô cho BS.
T : Thế bà để ông chết à ?
A : Không có, bà để tui sống ngất ngư, bà ra ngoài tiệm thuốc tây, mua về cho tui mấy vỉ thuốc uống, có cần chi BS khám, bả còn nói : Bữa nay thuốc tây lên giá, mắc quá! (sụt sùi)
B(dắt bò đi vào, bò đi cà nhắc, theo sau là hai con virut, múa may) : Ông sụt sùi cái gì, ông thấy không, tháng trước ông sợ bò nóng, không chịu tiêm phòng cho bò, trốn lùa bò đi. Bây giờ bò bệnh đây này.
T : Đâu, coi nào... Nhìn cái mặt ( lấy tay chỉ cái mặt) với dáng đi con bò này tui biết bệnh gì rồi.
B : Bệnh gì ông Tám :
T(cười ngặt nghẽo) : Đích thị, con này lên giống !
(Con bò xoay xoay, co chân đạp ông T, ông T nhảy tránh)
B: Thôi bớt giỡn ông Tám, (dắt con bò đi qua đi lại) bò ta bò đực mà lên giống!
T: Chứ còn gì nữa, hăng quá, đè bò cái mà nhảy lấy gì không cà nhắc, cà thọt.
A : Thôi ông, chọc quê tui hả ?
T: Tui là BSTY mà
B: Chiều nay con bò này tự nhiên đứng lủi thủi bìa đồng, không ăn uống gì cả, chảy nước dãi, chân co lên co xuống. Tui điện BSTY đến khám, BS nói con này bị LMLM. Bệnh này là bệnh nguy hiểm chứ không phải chơi đâu. Vacxin LMLM nhà nước hỗ trợ miễn phí mà nhà mình đợt vừa rồi không chịu tiêm, bây giờ bệnh xảy ra lây lan cả xã là nhà mình phải chịu trách nhiệm vì bệnh LMLM là bệnh bắt buộc tiêm phòng.  Nhà nào không chịu tiêm phòng cho bò, thôn, xã đều lập biên bản hết.
T : Vậy hả, chắc bò tui cũng bị LMLM rồi, đàn bò nhà tui cũng đâu có tiêm. Do ông xã chị xui tui đừng tiêm nên khi thú y đến nhà tiêm phòng là cứ nói bò chửa. Biết thế này tui tiêm phòng cho rồi. Chị cho tui số ĐT của BSTY đi.
B : Đây (lấy điện thoại ra bấm bấm cho số)
A (tới vuốt ve bò) : Tội nghiệp mầy thiệt, đừng đá tao nữa nghe mầy (bò gật gật). Sợ mầy nóng, không tiêm phòng, bây giờ mầy nóng hơn.
 (Trong khi A,B,T hội thoại , một góc phía sân khấu, 2 con virut lấy cây thọc léc bò, bò nhột cựa quậy)
T : Alo, dạ chào BSTY
ĐT : Vâng, chào chú,
T : BS, tui là Tám đây BS, nhà tui ở gần quán bê thui đầu xóm, BS tới khám giùm cho con bò nhà đau chân nghe BS.
ĐT : Biết chú Tám rồi, thế nhà chú có con bò nào đẻ chưa chú ?
T (gãi đầu) : Đẻ đâu mà đẻ, đẻ cái miệng tui, chứ có con nào chửa đâu mà đẻ. BS tới liền nghe BS.
(quay sang B chào, vào) : Thôi tui về cái đã để đón BS tới.
B : Ông đi cắt ít cỏ tươi về cho nó ăn đi.
A (đi vào)
B : À quên, mình phải đi kiếm thêm một ít chanh hay khế chua về thoa cái miệng, cái chân cho nó. (Đi vào)

(trên sân khấu còn lại bò+ 2 virut)
2 virut tiếp tục thọc léc, cào cấu con bò
Bò chạy loanh quanh, tìm cách tránh né, có khi ngã lăn, kêu ọ ọ, có khi tìm cách tấn công lại virut
BSTY mang seringue đi ra, nhắm virut đâm. Virut phản công, thua, bỏ chạy.

                                                                                                                Hữu Hiệp







Nguồn 
Zing Blog